Thu nhập cầu thủ Việt cao hơn ở Cộng hòa Czech

Tiền vệ Việt kiều Tony Lê Tuấn Anh nói rằng, anh rất ngạc nhiên khi biết thu nhập của cầu thủ VN đá tại V-League cao hơn các cầu thủ đá ở giải hạng nhất CH Czech.

Thu nhap cau thu Viet cao hon o Cong hoa Czech - Anh 1

Cầu thủ đá ở V-League có thu nhập khiến nhiều cầu thủ ở CH Czech phải ganh tị

Đãi ngộ cao

Tuấn Anh chia sẻ: “Theo thông tin tôi biết, một cầu thủ trung bình khá chơi ở giải hạng nhì nhận được tầm 15.000 crowns/tháng (khoảng 13,4 triệu đồng). Trong khi những người chơi tại giải hạng nhất nhận được hơn gấp đôi, khoảng hơn 30.000 crowns/tháng (khoảng 26,8 triệu đồng). Tất nhiên, những cầu thủ chơi cho các CLB lớn thì sẽ kiếm được nhiều hơn. Như tại CLB của tôi - Bohemians Praha, người nhận được mức cao nhất vào khoảng 70.000 crowns/tháng (khoảng 62,4 triệu đồng). Còn tại Sparta Praha, ngôi sao hưởng lương cao nhất cũng phải hơn 100.000 crowns/tháng (khoảng 89,2 triệu đồng)”.

Theo những thông tin được công khai trên mặt báo, thu nhập của một cầu thủ V-League ít nhất cũng phải 10 triệu đồng/tháng. Đó là mức trần chung đã được quy định bởi VFF và có lẽ phần lớn được áp dụng cho các cầu thủ trẻ dưới 23 tuổi.

Những ai đã hết hợp đồng đào tạo và được ký hợp đồng mới sẽ được lãnh một khoản lương kèm lót tay hậu hĩnh. Trường hợp tuyển thủ quốc gia hoặc U.23 quốc gia thì chưa kể lương hằng tháng, mức lót tay hằng năm không dưới 1 tỉ đồng.

Đối với các cầu thủ trung bình khá thì lương cũng phải từ 15 - 25 triệu đồng/tháng kèm lót tay vài trăm triệu/năm. Tính ra hằng tháng họ có thể kiếm được vài chục triệu đồng chưa bao gồm thưởng.

Riêng về ngoại binh thì hiện tại nhiều CLB đã có thể đáp ứng được mức thu nhập từ 5.000 - 10.000 USD/tháng kèm lót tay vài chục đến cả trăm ngàn USD/năm.

Đá thua cũng được thưởng !

Bất chấp việc sân vận động loe hoe vài nghìn khán giả, chuyện ông bầu và các nhà điều hành vẫn thoải mái thưởng nửa tỉ đồng cho một trận thắng là điều bình thường ở V-League.

Đội bóng gần nhất “chơi trội” là CLB TP.HCM khi ở vòng 2 V-League 2017, quyền Chủ tịch Lê Công Vinh tuyên bố vẫn thưởng 200 triệu đồng cho trận thua trước Than Quảng Ninh để động viên tinh thần cầu thủ. Trong khi đó, CLB TP.HCM chỉ là một đội bóng mới lên hạng và vừa được chủ sở hữu mới tiếp nhận ngay trước thềm mùa giải. Họ gần như chưa có một nguồn thu đáng kể nào từ bóng đá.

So sánh với mức thu nhập của các đồng nghiệp tại CH Czech thì rõ ràng đãi ngộ cầu thủ Việt nhận được không hề kém cạnh, thậm chí nhiều trường hợp là cao hơn. Bác Lê Chí Thanh (bố của em Lê Chí Phúc, U.17 Mlada Boleslav - CH Czech) chia sẻ: “Tại CH Czech, những cầu thủ hạng A mới nhận được thu nhập tương đương 100 triệu đồng/tháng trở lên, một số trường hợp xuất sắc hơn có thể nhận được vài trăm triệu. Việc một bộ phận cầu thủ CH Czech hưởng lương thấp hơn so với đồng nghiệp VN thì cũng dễ hiểu thôi vì bóng đá ở đó không phải là môn thể thao được yêu thích nhất. Trong khi tại VN, người dân yêu bóng đá không khác gì Brazil. Thu nhập cầu thủ cao hay không phụ thuộc vào yếu tố đó rất nhiều”.

Vui nhưng lo

Tất nhiên, việc cầu thủ VN nhận được mức thu nhập tốt so với các đồng nghiệp ở nhiều khu vực châu Âu rõ ràng là điều đáng hân hoan. Nhưng trong cái vui mừng ấy, chúng ta cũng không thể thoát khỏi nỗi ám ảnh về một nền bóng đá mang những giá trị bong bóng.

Ở V-League, ngoại trừ CLB Hà Nội và HAGL, không đội bóng nào có thể sử dụng hình ảnh và chất lượng bóng đá của mình để thu hút các khoản tài trợ giá trị trên chục tỉ đồng/năm.

Với chất lượng trận đấu không quá ấn tượng, không khó hiểu khi nguồn thu từ bán vé và bản quyền truyền hình chỉ có giá trị lấy lệ.

Câu hỏi đặt ra ở đây là với cán cân thu chi cực kỳ chênh lệch, làm thế nào để người ta có thể chuẩn bị được một khoản ngân sách từ 40 - 80 tỉ đồng/năm đáp ứng những đãi ngộ hậu hĩnh cho các cầu thủ?

Thực tế, ngân sách hoạt động chủ yếu của một số CLB tại VN đến từ những khoản tài trợ “một cục” của doanh nghiệp, công ty, tập đoàn chủ sở hữu hoặc các nhà tài trợ có dự án làm ăn tại địa phương (và bóng đá được xem như một hình thức “lại quả” dành cho địa phương ấy). Khi mọi chuyện suôn sẻ thì CLB sống khỏe và đời sống người lao động cũng được chăm lo êm ấm. Nhưng khi chủ sở hữu gặp khó khăn về tài chính hoặc nhà đầu tư đã kết thúc công việc kinh doanh tại khu vực, CLB xem như đã đối mặt với bản án tử. Họ không có lựa chọn vì nguồn thu từ các khoản khác gần như chẳng nghĩa lý gì.

Thế nên, chuyện cầu thủ Việt nhận thu nhập ngang hoặc cao hơn đồng nghiệp tại CH Czech, nghe thì vui nhưng ngẫm lại, thấy chẳng có gì đáng tự hào. Bởi lẽ, một nền bóng đá không thể tự nuôi sống mình bằng chất lượng thật của nó thì khó bền vững chứ chưa vội nghĩ đến sự phát triển trong tương lai.

Trang Thanh